Nội dung truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! của tác giả Lãnh Nguyệt Băng - Mỗi ngày, cô đều tìm đủ mọi cách để trốn thoát khỏi căn biệt thự đầy ác mộng đó cũng như thoát khỏi bàn tay tàn nhẫn của anh Nhưng rồi… anh vừa mới nhận sai với cô, cả hai lại gặp tai nạn và xuyên không về thời trung cổ… Từ nay về sau mình chung bước đi. Yes, I do. Anh yêu em hơn ngàn đắm say. Yes I do. Em yêu anh trong từng phút giây. Yêu nhau đến mãi về sau. Bên nhau đến khi bạc Vợ ơi,đừng đi! Giới Thiệu. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Vợ ơi, đừng đi nữa! Anh sai rồi! Chương 596: Dương Minh Nguyệt cố ý nói tránh đi: "Tôi muốn xem Họa Y". "Nhan Từ Khuynh đang ở bên cô ấy. Bây giờ em qua thì cũng chỉ là một cái bóng đèn. Em có thể đi sau khi cô ấy hồi phục tốt hơn". Dương Minh Nguyệt nằm xuống Đọc truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! của tác giả Lãnh Nguyệt Băng. Truyện kể về Cô cảm thấy căn biệt thự này chính là ác mộng, mỗi một ngày trôi qua ở đây đều là đau khổ và giày vò. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi người đàn ông tàn nhẫn kia. Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh. Tác giả: Lục Manh Tinh. Thể loại: Ngôn Tình, Sủng. Lượt xem: 8 Trạng thái: Đang cập nhật. Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh. Đánh giá: 8.3 / 10 từ 8 lượt . Danh sách chương DS chương Đọc truyện d1v0D. Phong cách làm việc của Lộc Tang Tang từ trước đến nay rất nhanh, sau khi quyết định đi tìm Đoạn Kính Hoài giúp đỡ, trưa hôm đó, thông qua mẹ chồng cô biết được lịch làm việc cụ thể của anh, trước khi xuất phát đến bệnh viện, cô gửi mấy tin nhắn wechat cho anh, chẳng qua là không hề có một tin hồi âm. "Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ đang làm phẫu thuật?" Cô đặt điện thoại sang bên cạnh rồi lái xe rời khỏi gara. Trước khi nhận việc ở bệnh viện, Đoạn Kính Hoài có khá nhiều thời gian nghỉ ngơi, có điều ở nhà nhàm chán quá không quen, cho nên hôm qua anh đã báo với bệnh viện là mình sẽ nhậm chức sớm. Lúc Lộc Tang Tang xuất phát, anh đang hội chẩn với các giáo sư sau khi hoàn thành ca mổ cột sống. Ca mổ này kéo dài từ sáng sớm đến bây giờ mới kết thúc, thay xong đồng phục giải phẫu trở về phòng làm việc thì đã đến giờ cơm. "Của ai đây?" Đoạn Kính Hoài nhìn hoa quả cắt sẵn, sữa tươi và bánh ngọt trên bàn làm việc của mình, anh hỏi bác sĩ Lý Tiềm đang ngồi bên cạnh. Lý Tiềm lớn hơn anh hai tuổi, coi như là tiền bối, nghe thế anh ta tỏ vẻ đau lòng ngẩng đầu lên "Mấy cô bé y tá ngoài kia tặng cho cậu đấy." Đoạn Kính Hoài đứng lặng im không lên tiếng. Lý Tiềm tiếp tục cảm thán "Chậc chậc, bác sĩ Đoạn à, từ lúc cậu đến nhân duyên của chúng tôi đều bị cướp hết , bây giờ chẳng ai tặng đồ ăn cho tôi nữa." Đoạn Kính Hoài đẩy mấy thứ đó sang bên cạnh, "Anh ăn đi." Lý Tiềm "Sao?" Đoạn Kính Hoài "Tôi không thích mấy thứ này." Lý Tiềm vui vẻ dạt dào "Vậy à, vậy cứ để cho tôi, tôi thích ăn lắm." Đoạn Kính Hoài gật đầu rồi cầm điện thoại chuẩn bị đi ra ngoài. Lý Tiềm "Đi ăn cơm à?" "Ừ." "Cùng đi đi." . . . Dù sao cũng là bác sĩ cùng văn phòng, tương lai sẽ làm việc với nhau lâu dài, bởi thế tuy Đoạn Kính Hoài không quá thích và quen thuộc với việc ăn cơm cùng người khác, lần này anh cũng không xem nhẹ mặt mũi người ta. Hai người cùng đi đến nhà ăn bệnh viện, nhà ăn bệnh viện nhân dân số hai có tiếng là nấu ăn ngon, chẳng qua là Đoạn Kính Hoài ăn uống tương đối thanh đạm, không quan tâm đến những món ăn kia. Chờ lấy được thức ăn chuẩn bị tìm bàn ngồi xuống, anh nhìn thấy cách đó không xa Lý Tiềm dùng cả hai tay vẫy mình, mà trên chiếc bàn kia, đã có hai nữ y tá ngồi từ lúc nào. "Bác sĩ Đoạn! Chỗ này, chỗ này!" Cuối cùng Đoạn Kính Hoài vẫn đi tới, ngồi vào vị trí còn lại. Bình thường anh đã ít nói, huống chi là ở trên bàn cơm, vì vậy trong lúc ba người còn lại vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, thì anh chỉ rũ mắt tập trung ăn cơm. Lúc nói chuyện với Lý Tiềm, hai nữ y tá không ngừng nghiêng đầu nhìn Đoạn Kính Hoài, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo blouse trắng, rõ ràng đều giống với đại đa số các bác sĩ khác, nhưng càng ngắm càng cảm thấy có khí chất đặc biệt. Các cô chưa từng gặp một bác sĩ nào giống như anh, lông mi cụp xuống vừa dài vừa dày, lúc ăn cơm vẫn nghiêm túc trước sau như một, khiến cho người ta hận không thể ngay lập tức hóa thành miếng súp lơ trên đôi đũa anh đang cầm, bị nuốt thẳng vào bụng cũng vui vẻ chịu đựng. Hai nữ y tá nhìn đến nỗi mặt đỏ bừng. Đoạn Kính Hoài ăn cơm theo thói quen vốn có, đúng lúc này, điện thoại rung lên, anh lấy ra xem, thì ra là Lộc Tang Tang nhắn tin cho anh, trước đó cô đã nhắn mấy tin, chẳng qua là anh đang làm phẫu thuật, không phát hiện. [Bác sĩ Đoạn, ngày hôm qua cảm ơn anh nha, phiền anh quá.] [Anh chăm sóc tôi nhất định rất vất vả, như vầy đi, trưa nay tôi mời anh ăn cơm.] [Biết anh không có thời gian, cho nên tôi đã đặt cơm ở Hoàng Tước Lâu, tôi đến bệnh viện tìm anh ~] . . . Tin nhắn vừa tới [ Tôi đến bệnh viện rồi, anh ở đâu?] Càng xem Đoạn Kính Hoài càng nghi ngờ, từ lúc nào cô trở nên ân cần đến thế? Một giây sau, anh trả lời [Không cần, hôm qua tôi không chăm sóc gì hết.] Lộc Tang Tang [Cần, cần mà, tôi là người có ơn tất báo, mau nói anh ở đâu, tìm không thấy anh cơm sẽ nguội mất.] ". . ." Không chết không tha. Đoạn Kính Hoài biết cô là người không đạt được mục đích sẽ không dễ dàng buông tha, cho nên cuối cùng anh chỉ có thể nói [Căn tin số ba của bệnh viện, gần cửa sổ.] [Biết rồi.] Khi Đoạn Kính Hoài đặt điện thoại xuống, Lý Tiềm và hai nữ y tá đang trò chuyện càng ngày càng hăng say, đúng lúc này, điện thoại Lý Tiềm vang lên, sau khi nhận điện thoại, mắt Lý Tiềm trợn ngược lên, "Được được được, tôi sẽ đến ngay." Nói xong, anh ra cúi đầu ăn vội mấy muỗng cơm, "Haizz mọi người, bệnh nhân xảy ra chút vấn đề, tôi đi trước đây, mọi người từ từ ăn." Nói rồi, anh ta rời khỏi căn tin nhanh như tên bắn. Đoạn Kính Hoài làm như không thấy, chỉ tập trung ăn phần cơm của mình, nhân tiện chờ người đến. Hai nữ y tá đưa mắt nhìn nhau, sau đó rất ăn ý yên tĩnh lại. Các cô đang cảm thấy hứng thú với Đoạn Kính Hoài nên sẽ không rời đi ngay, chỉ là, cứ đối mặt với bác sĩ Đoạn như vậy, các cô vẫn không dám bắt chuyện. . . Lộc Tang Tang xách hộp cơm đi đến căn tin số ba, sau khi bước vào, cô đã nhìn thấy bóng dáng Đoạn Kính Hoài ngay bên cạnh cửa sổ. Có điều, khi nhìn thấy anh, cô bỗng hơi sững người, bởi vì bác sĩ Đoạn đang ăn cơm chung với con gái, hơn nữa còn là hai cô gái. Cô như phát hiện ra thế giới mới, còn cảm thán kỳ lạ làm sao. Nhìn một lát, cô đi thẳng đến. "Chào bác sĩ Đoạn." Lộc Tang Tang mặc kệ ánh mắt của hai cô gái kia, cô trực tiếp đặt hộp cơm và túi xách lên bàn, còn bản thân thì đặt mông ngồi vào chỗ Lý Tiềm vừa rời đi. "Sao anh đã ăn rồi, chẳng phải tôi đã nhắn tin báo với anh là tôi mang cơm đến cho anh à?" Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái "Tôi cũng đã bảo cô đừng mang tới đây." Lộc Tang Tang á khẩu không trả lời được, có điều nghĩ đến việc muốn nhờ, thái độ cô vẫn tốt không tưởng tượng nổi, "Không sao không sao, tôi thấy anh vẫn chưa ăn được bao nhiêu, ăn đồ ăn tôi mang đến đi." Một nữ y tá có chút ngoài ý muốn nhìn Lộc Tang Tang "Bác sĩ Đoạn, đây là -" Lộc Tang Tang "Bệnh nhân!" Đoạn Kính Hoài lườm cô. Lộc Tang Tang cười hì hì nói tiếp "Tôi là bệnh nhân của anh ấy, được bác sĩ Đoạn chữa trị, cho nên đặc biệt cảm ơn anh ấy." Nữ y tá ấp úng đáp "Thế nhưng, bác sĩ Đoạn mới tới bệnh viện chúng ta mà." "Ồ. . ." Lộc Tang Tang suy nghĩ một chút "Ý tôi là lúc ở Hồng Kông đó." "À, ra là thế." Lộc Tang Tang lấy thức ăn ra "Hai chị có muốn cùng ăn không?" "Hả? Không cần, không cần, chúng tôi ăn xong rồi." "Đúng đúng, chúng tôi đi trước đây." "Ừm." Hai y tá nhanh chóng thu dọn chén đũa đứng lên, nhưng lúc rời khỏi bàn hai người càng đi càng không ngừng ngoái đầu lại nhìn. "Thật sự là bệnh nhân?" Một người khác nói "Phải không. . . Ôi trời ơi, bệnh nhân từ Hồng Kông theo đuổi tới đây?" "Ha ha, đó là bác sĩ Đoạn đó, nếu là cô, cô không theo đuổi chắc?" Nữ y tá kia ngượng ngùng đáp "Tôi nào dám . . ." Hai nữ y tá đã đi xa, Lộc Tang Tang ngồi ngay ngắn lại, nhiệt tình nhìn Đoạn Kính Hoài "Nếm thử xem, đều là các món nổi tiếng của quán, ăn ngon lắm." Đoạn Kính Hoài không động đũa, "Cô biến thành người bệnh của tôi từ lúc nào thế?" Lộc Tang Tang "Nói là người bệnh của anh có vẻ tiện hơn." "Tiện thế nào?" "Anh xem, nếu tôi nói tôi là vợ của anh, các cô ấy sẽ mất mát biết chừng nào." Lộc Tang Tang tiến đến gần anh rồi nhỏ giọng nói "Nhân duyên của bác sĩ Đoạn tốt như vậy, người đẹp vây quanh nhiều như vậy, sao tôi có thể kéo giá trị con người anh xuống thấp được chứ." Đoạn Kính Hoài nhíu mày, thật lâu sau mới phun ra hai chữ "Vô vị." Lộc Tang Tang chẳng thèm để ý, cô đẩy thịt sườn đến trước mặt anh, "Anh ăn đi, sao lại không ăn?" Kỳ thật Đoạn Kính Hoài đã ăn gần xong, tuy món ngon trước mắt, nhưng anh không hề thèm ăn, "Cô đã ăn rồi?" Lộc Tang Tang lắc đầu. "Vậy cô để tự ăn đi." "Hả?" "Tôi ăn no rồi, cô ăn đi." "Ờ." Lộc Tang Tang nghĩ, ăn hay không không quan trọng, quan trọng là để anh cảm nhận được tâm ý của cô, vì thề cô cầm đũa lên, "Bỏ thì lãng phí quá, thôi thì để tôi giúp anh." ". . . Ồ." Hôm nay thời tiết rất đẹp, vị trí gần cửa sổ có không gian được ánh mặt trời bao phủ, rơi lên người, đủ ấm áp, vô cùng thoải mái. Đoạn Kính Hoài đã ăn xong, thế nhưng người bên cạnh chỉ mới bắt đầu ăn, cốt cách tốt đẹp khiến anh không thể trực tiếp rời đi. "Bác sĩ Đoạn, buổi chiều có ca mổ à?" Lộc Tang Tang hỏi. Đoạn Kính Hoài "Có." "Nghe Phái Khiết nói ngày hôm qua anh nhọc lòng đến quán bar đón tôi, cực cho anh quá." "Không có gì." "Hôm qua tôi không gây rắc rối cho anh chứ?" Đoạn Kính Hoài khựng lại một chút, nhớ tới tối qua cô hét ầm ĩ trên lưng mình, cũng nhớ tới cô muốn cởi sạch trước mặt mình trong phòng tắm. "Không có." "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, tôi chỉ ngại mình đã làm càn khiến anh sợ." Đoạn Kính Hoài âm thầm cười lạnh, đúng là đủ dọa người đấy. "Bác sĩ Đoạn, có chuyện này. . ." "Lộc Tang Tang." Đoạn Kính Hoài cắt ngang lời cô. "Sao?" Đoạn Kính Hoài nhíu mày, không hài lòng lắm "Ăn cơm không được nói chuyện." Lộc Tang Tang vẫn cố gắng mở miệng "Nhưng mà -" "Im lặng." ". . ." Lộc Tang Tang mở to mắt nhìn anh, muốn lên tiếng, nhưng lại bị ánh mắt nghiêm túc của anh nhìn chằm chằm đến không dám hó hé. Thấy cô an phận, rốt cuộc sắc mặt Đoạn Kính Hoài mới dịu lại một chút, anh để đũa xuống, cầm điện thoại đọc tư liệu, nhưng còn chưa kịp đọc xong hai trang ống tay áo đã bị người ta kéo. Ngẩng đầu, Đoạn Kính Hoài nhìn thấy ngón trỏ người nọ dựng thẳng, cực kỳ ngoan ngoãn xin xỏ "Cho tôi nói thêm một chuyện nữa, một chuyện là được rồi." Nét quyến rũ nhất trên mặt một người chính là đôi mắt, ánh mắt Lộc Tang Tang giống như một dòng suối mát, thanh tịnh đó, ấm áp đó, nhìn rất thanh thuần. Nhưng Đoạn Kính Hoài biết rõ, cô chỉ đang giả vờ. Kỳ thật đôi mắt cô giống như một ly rượu mạnh, vừa nồng vừa cay, vừa càn rỡ vừa nóng bỏng. Tất nhiên, sau khi anh ngầm đồng ý để cô nói chuyện, cô lập tức nghiêm mặt, ánh mắt lộ ra mấy phần khôn khéo. "Gần đây công ty nhà tôi có một hạng mục về thiết bị chữa bệnh, anh có hứng thú không?" "Không hứng thú." ". . . Tôi còn chưa nói cụ thể là gì mà." Đoạn Kính Hoài khẽ dựa về phía sau "Tôi chỉ là bác sĩ, không phải thương nhân." "Anh không chỉ là bác sĩ, anh còn là người nhà họ Đoạn nữa." Lộc Tang Tang nhướng mày, "Nhà các anh có tiềm lực lớn mạnh về ngành y tế, thương hiệu vững chắc, cho nên tôi muốn hợp tác với các anh, nhất định sẽ thành công." "Cô cũng biết trên lĩnh vực này Đoạn gia đã làm quá xuất sắc, cho nên cô cũng nên biết chén canh này sẽ không chia cho người ngoài chứ nhỉ?" Đoạn Kính Hoài lạnh nhạt nhìn cô, "Nói là hợp tác, chẳng bằng nói là bàn đạp cho cô." Mẹ nó, có cần nói trắng ra như vậy không! Tim Lộc Tang Tang nhảy lên, cũng may ngoài mặt vẫn bình tĩnh, "Ai nói chứ, thật sự là hợp tác. Theo tôi được biết, có lẽ nhà anh còn chưa tấn công vào lĩnh vực chi giả này? Mấy năm gần đây kỹ thuật làm chi giả càng ngày càng phát triển, chẳng qua là rất nhiều kỹ thuật điển hình như mô phỏng sự linh hoạt của các khớp xương đều phải nhập từ nước ngoài, điều này dẫn đến chi phí lắp đặt chi giả hết sức đắt đỏ, rất nhiều gia đình không đủ điều kiện lắp. Hiện tại công ty chúng tôi đang nghiên cứu phát minh linh kiện mà trong nước có thể sản xuất được, giá cả hoàn toàn chiếm ưu thế, nếu như anh. . ." "Cho nên, dựa vào cái gì mà cô dám tin tưởng linh kiện công ty cô nghiên cứu phát minh sẽ vượt được người ta?" "Tôi có lòng tin!" "Cô có lòng tin, nhưng bệnh nhân chưa chắc đã tin tưởng." Sắc mặt Đoạn Kính Hoài nghiêm túc, "Lộc Tang Tang, cô có thật sự hiểu thứ mà cô nói không? Nếu như chỉ vì lợi ích, vì làm ăn, tôi khuyên cô đừng phí công sức nữa." Lộc Tang Tang đột nhiên đứng dậy, "Ai nói chứ, tuy tôi là người làm ăn, thế nhưng tôi cũng thật lòng muốn giúp những người thiếu khuyết tay chân kia." Giả dối? Nhưng mà những gì cô nói đều là thật lòng thật dạ. Theo lời Đoạn Kính Hoài, thật ra cô cũng không biết chi tiết, chẳng qua cô chỉ đứng ở gốc độ người lãnh đạo, tìm kiếm hợp tác, tìm kiếm cơ hội mua bán, sau đó, chiến thắng Lộc Sương cho ông nội thấy. Có điều sau khi nói xong, lại nhìn đến ánh mắt như nhìn thấu người khác của Đoạn Kính Hoài, chẳng hiểu sao lòng cô lại hơi chùng xuống, "Nếu anh không tin tôi, tôi có thể cung cấp nhiều tài liệu, hoặc là dẫn người của các anh đến trung tâm nghiên cứu của chúng tôi khảo sát." Đoạn Kính Hoài đứng dậy, "Đến giờ làm rồi, tôi đi trước." "Khoan khoan khoan, đừng đi mà." Lộc Tang Tang vội vàng kéo vạt áo anh lại, "Được rồi được rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng tìm hiểu, tập trung khảo sát, chờ khi hoàn toàn nắm được tất cả tôi sẽ mang bản kế hoạch đến cho anh xem." Sắc mặt Đoạn Kính Hoài vô cùng bình tĩnh, "Lộc Tang Tang, đừng quậy nữa." "Xem thử đi, thật đó, giả sử đến lúc đó anh vẫn cảm thấy không đáng tin, tôi tuyệt đối không đến làm phiền anh nữa." Đoạn Kính Hoài "Về đi." "Xin anh đó!" Lộc Tang Tang níu lấy vạt áo vừa vụt qua, "Bác sĩ Đoạn, cầu xin anh, cho tôi một cơ hội đi." ". . ." "Xin anh đó, xin anh đó, người ta thật sự muốn hợp tác kiếm tiền với nhà chồng, bác sĩ Đoạn? Đoạn Kính Hoài?" Đoạn Kính Hoài "Lộc Tang Tang -" "Chồng ơi?" Đoạn Kính Hoài "?" Lộc Tang Tang; "Vợ chồng cùng chiến tuyến, cho chút mặt mũi đi mà." Cùng đọc truyện Vợ Ơi... Đừng Đi! của tác giả Minao23 tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho cô. Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng. Dũng đưa con gái về lại quán cơm của Hiền để dọn đồ, nhìn những vật dụng cũ kĩ trong căn gác xếp chật chội làm Dũng càng hận chính mình nhiều hơn."Cứ lấy hết mọi thứ, ba cho con hai phòng luôn...một phòng để những thứ này, phòng còn lại sẽ có những thứ mà con muốn."Hoàng Yến mỉm rồi cùng ba dọn hết những món đồ gắn bó với mình suốt mấy năm qua."Anh đưa Hoàng Yến về nhà để chăm sóc cho con bé, cảm ơn em..." Dũng nói với em vợ duyên dáng của hắn cười rồi nháy mắt đáp lại "Không cần cảm ơn đâu anh, đền ơn là được rồi!"Dũng hiểu ý cười nhẹ rồi ra Yến vui sướng trước căn nhà hoành tráng của ba, cô bé chạy lên xuống xem xét căn nhà cả buổi mà không biết mệt, còn Dũng tranh thủ nấu chút đồ ăn cho cả hai."Con thấy sao, nhà này được không?"Hoàng Yến cười tít mắt "Đẹp và to hơn nhà cũ nhiều, còn có cả hồ bơi nữa...hi hi!"Dũng đưa tay vuốt tóc con gái rồi nói "Ăn xong nghỉ chút rồi chiều ba đưa con đi mua đồ mới.""Yeeh...!"Cô bé không ngại ngần hôn lên má Dũng như lúc còn nhỏ....Vài ngày sau, Dũng sang nhà cậu em trai để bàn một số việc."Anh chắc chứ? Vợ em tuy từng làm việc văn phòng nhưng đã nghỉ lâu rồi, sợ không đảm đương được công việc của thời buổi bây giờ." Mạnh cười rồi đáp lại "Chỉ là làm người đại diện thôi, thay mặt anh tiếp xúc với đối tác...vì giờ anh muốn dành thời gian cho Hoàng Yến nhiều nên cần một người..."Mạnh suy nghĩ một lát rối nói tiếp "Cũng không có gì, chỉ là em sợ Hiền không làm được rồi gây họa cho anh thì khổ.""Vậy thì cứ để cho Hiền làm thử một thời gian xem sao!" Dũng nói."Quyết định là của vợ em..." Mạnh nói rồi cả hai cùng nhìn sang Hiền. Từ lúc đầu tới giờ cô nàng chỉ ngồi im mà không nói gì."Vậy thì em sẽ làm, có gì thì nhờ anh Dũng chỉ bảo thêm..." Hiền đồng chuyện thêm một lúc rồi Dũng về. Hắn muốn Hiền làm người đại diện để hắn không cần ra mặt nhiều trên công ty, một phần vì muốn chăm sóc chu đáo cho con gái, phần còn lại là để chuẩn bị cho kế hoạch tiếp cận vợ sau Hiền đến nhận công việc, cô nàng mặc bộ váy công sở và trang điểm nên xinh đẹp hơn hẳn thường ngày. Dũng cố kìm nén ham muốn để hướng dẫn công việc cho cô em dâu."Trưa rồi, mình đi ăn luôn..." Dũng nói với Hiền."Anh không đón con gái sao?""Hôm nay Hoàng Yến học cả ngày, buổi trưa ở lại trường luôn nên chiều anh mới đón."Dũng đưa Hiền tới một nhà hàng ăn trưa rồi chạy thẳng tới một khách sạn khá xa."Anh tới đây làm gì?" Hiền biết thừa nhưng vẫn làm bộ cười "Còn một vài việc nữa anh hướng dẫn thêm cho em...""Giờ đang nghỉ trưa mà, chưa tới giờ làm...""Vậy thì mình vào đây nghỉ, lát tới giờ rồi làm..."Hiền cũng cười rồi cả hai nhanh chóng vào trong. Hôn nhau ngấu nghiến như đôi tình nhân trẻ, Dũng lựa thế rồi đẩy dương vật vào người cô em dâu. Hai người quần nhau tới chiều mới đưa Hiền về trước rồi qua đón con gái, cô bé cười tươi trong bộ đồng phục học sinh chào hắn và lên xe. Về nhà là lại vào bếp chuẩn bị cơm tối, hắn muốn bù đắp thật tốt cho con gái mình."Nay có gì vui mà cười hoài vậy con gái?" Dũng hỏi khi hai cha con đang ăn cơm."À...có thằng kia tặng hoa cho con, mà nó cúi mặt không dám nhìn, con tránh qua một bên nhường chỗ cho nhỏ bạn mập ú thế chỗ nhận hoa. Thằng đó cười toe toét nhìn lên rồi mếu máo muốn khóc khi bị con nhỏ nắm tay lôi đi...ha ha!"Dũng cũng cười nhưng trong lòng lại thoáng lo lắng khi nghĩ tới một ngày nào đó con gái mình sẽ thuộc về thằng khác."Mà con có...bạn trai chưa?" Dũng hỏi."Làm gì có đâu ba, con không thích thằng nào hết!" Hoàng Yến vui vẻ trả nghe được câu trả lời cảm thấy vui lòng, hai cha con cùng dọn dẹp trong tiếng cười đùa vui vẻ. Dọn xong lại cùng nhau ngồi xem ti vi, Hoàng Yến cầm dĩa trái cây và đút từng miếng cho ba mình. Tâm trạng trỗi lên, Dũng lại ôm con gái vào lòng. Hoàng Yến cũng ngoan ngoãn ôm lấy ba mình như lúc còn là cái ôm xuất phát từ tình cha con thuần khiết nhưng hiện tại Hoàng Yến đã là một thiếu nữ xinh đẹp, hương thơm của cơ thể con gái mới lớn làm Dũng rạo rực, mùi hương này khác hẳn những người phụ nữ trước đây của hắn."Cũng trễ rồi, mình đi ngủ thôi con gái!" Dũng tìm cách tránh Yến gật đầu, cô bé rời khỏi người ba mình nhưng càng làm Dũng rạo rực hơn khi đôi môi mềm mại hôn lên má của hắn."Ba ngủ ngon!"Từ khi trở về với nhau, cả hai đều không đả động gì tới chuyện cũ. Không nói ra nhưng lại luôn nghĩ tới nó, Dũng hận bản thân mình nhưng ham muốn lại thoảng qua khi ôm con gái trong sau lên công ty, Dũng đè nghiến Hiền ra và nhét dương vật vào mông nàng."Anh có chuyện này nhờ em..." Dũng nói khi dương vật đang ra vào liên không nói mà gật đầu ra hiệu cho Dũng cứ nói, vì nàng đang phải cắn chặt răng kìm nén tiếng rên vì khoái cảm."Anh nhờ em tiếp cận vợ anh."Hiền mở mắt ra nhìn Dũng như không hiểu mục đích của hắn."Anh muốn giành lại vợ mình."Hiền nhìn hắn thật lâu, nỗi buồn bực và giận dỗi dâng tràn nhưng nhanh chóng qua đi. Bởi nàng nhận ra rằng Dũng là một người đàn ông vĩ đại khi không từ bỏ mà quyết tâm tìm cách đòi lại người vợ đã phản bội mình. Nàng biết bản thân mình không có vị trí nào trong tim hắn."Vậy nếu...anh làm được thì có còn...như thế này với em nữa không?""Làm sao mà anh vất bỏ cô em dâu tuyệt vời như thế này được chứ...!" Dũng nói rồi nhấp hùng hục, chiếc bàn làm việc của hắn cũng phải rung theo....Tiếng cười đùa của hai cô bé làm Dũng cũng vui lây, Hoàng Yến cùng với Ngọc là con gái của vợ chồng Mạnh đang tắm dưới hồ, hôm nay cuối tuần nên Mạnh đưa con gái và vợ sang nhà Dũng chơi. Hai người đàn ông ngồi nhắm rượu, Hiền ngồi bên cạnh làm đồ nướng còn hai cô bé kéo nhau xuống hồ. Hoàng Yến và Ngọc dần trở nên thân thiết dù cách nhau tới 4 đang làm chủ thầu một công trình xa nhà, tài chính cũng khá nhưng Hiền vẫn không bỏ quán cơm, vì đó là nguồn thu nhập chính trước khi Mạnh có được công việc hiện tại cho tới khi Dũng hốt nàng về công ty hắn. Nhậu được một lúc thì Mạnh có điện thoại công việc nên hai vợ chồng về trước, để lại Dũng thỏa sức ngắm hai cô bé non mơn mởn trong bộ đồ ướt dính sát vào cơ thể, những đường cong cũng vì thế mà lộ rõ làm Dũng cú cưng."Hoàng Yến! Con lấy cho em mượn bộ đồ mặc đỡ, Ngọc thay đồ ra bác đưa vào máy sấy khô rồi lát nữa mặc lại." Dũng nói."Dạ!" Hai cô bé ngoan ngoãn nghe bộ đồ ướt sũng của đứa cháu gái mà tay Dũng run run, chiếc quần lót và áo lót mềm mại khiến hắn nổi cơn ham muốn. Ngọc mới 12 tuổi nhưng cũng đã nảy nở, trẻ em thời nay phát triển sớm nên cô bé đã có đường nét của thiếu nữ. Cố gắng lắm mới gạt được ý nghĩ đen tối ra khỏi đầu, Dũng ngồi vào bàn làm việc để cố giữ mình bình tĩnh....Công ty cũ của Dũng vẫn còn tồn tại, tuy nhiên đang đứng trước nguy cơ phá sản. Sau khi chính thức sở hữu, Phượng chìm đắm trong cơn say tình ái với người tình nhưng vẫn giữ được chút tỉnh táo cuối cùng khi nhất định không giao lại cho Tài. Hắn ra sức đào bới moi móc tài sản của Phượng nhưng chỉ moi được dâm thủy của nàng. Sau vài năm dụ dỗ tốn hàng đống tinh trùng mà không kiếm được chút cơm cháo gì nên hắn thầm tìm cách phá hoại. Tuy vậy Tài vẫn thường xuyên làm tình với Phượng vì hắn không thể bỏ được cơ thể tuyệt hảo của đang ngồi xem kế hoạch công việc thì Hiền vào phòng."Có tin tốt đây anh...mà không biết là tốt hay xấu nữa...."Hiền nói tiếp "Em mới gặp vợ anh rồi, tình hình bên đó đang căng lắm, tầm một tháng nữa mà không có biến chuyển thì sẽ phải tuyên bố phá sản."Dũng trầm ngâm một chút rồi nói "Như vậy là tốt cho kế hoạch của mình. Em xem kĩ kế hoạch này rồi chuẩn bị giúp anh."Hắn đưa tập hồ sơ cho Hiền rồi mò vào trong váy nàng, tay hắn chạm vào bờ mu mềm mại vì Hiền không mặc quần lót. Dũng hứng khởi đẩy Hiền ngồi lên bàn làm việc rồi nhanh chóng kéo khóa quần, dương vật gân guốc bật ra đầy sung mãn."Có tiến bộ...thế là tốt...." Dũng cười hà hà rồi đâm vào."Ứ...ngày nào anh cũng cởi ra, mặc làm gì cho mất công." Hiền sung sướng đón nhận khúc thịt ngày nào cũng ăn mà không biết ôm Hiền và nhấp, do không cởi đồ và đang ở trong công ty nên chỉ có tiếng nhóp nhép khe khẽ theo từng nhịp chuyển động của dương vật. Đến bây giờ thì hắn rất thích thú với chuyện lén lút với vợ người khác, nhất là lúc đang làm tình mà người chồng gọi điện tới, cô vợ không quan tâm điện thoại của chồng mà tiếp tục với dương vật của mình làm hắn kích thích cực đờ đẫn nói "Sao hai người là anh em mà khác biệt nhau hoàn toàn. Ông Mạnh làm tình chán lắm, biết vậy hồi xưa lấy anh có phải tốt hơn không...""Hề hề, nếu anh là người khác thì thằng Mạnh mất vợ lâu rồi. Hồi xưa anh bị vợ bỏ mà lý do chính là tại anh cũng nhạt nhẽo chuyện vợ chồng như thằng Mạnh bây giờ đấy!"Hiền nhìn hắn tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nói "Sao lại vậy? Em cứ tưởng là chị Phượng thích người khác chứ.""Phượng thích người khác là vì thằng đó làm tình giỏi rồi nó dụ dỗ..." Dũng nói."Hi hi, đúng rồi! Cứ bị cái thứ đó đâm vào người là nghe lời hết à, ai đâm nhiều hơn thì nghe lời người đó nhiều hơn, em cũng vậy nè... Mà bị vợ bỏ rồi anh mới hồi xuân hả?" Hiền cười rồi nói."Không, khả năng vẫn vậy, là do lúc trước tập trung công việc quá nên ít quan tâm tới vợ... Đi làm về mệt nên muốn giữ sức, không đáp ứng cho vợ mà có biết rằng đó là tự mình đẩy vợ vào tay thằng khác đâu..." Dũng trả lời nhưng dương vật vẫn ra vào đều đều."Vậy có khi nào ông Mạnh nhà em mất vợ luôn không ta?" Hiền nháy mắt với cười rồi nói "Hồi còn trẻ nó sung lắm, còn lúc này có thể nó cũng giống anh khi trước, nếu đòi được vợ thì anh sẽ giúp em...làm cho nó hồi xuân... Hà hà...!""Nhớ đấy nhé... Ứ...ưmm!" Hiền nói được câu cuối thì gồng người lên đỉnh....Đón con gái về nhà, Dũng tiếp tục trổ tài nấu nướng, nhưng hôm nay Hoàng Yến cũng nổi hứng tranh tài với ba mình. Cả hai cha con đều sống độc lập vài năm nay nên trình độ nấu nướng cũng kha khá. Chỉ có hai người mà bày ra tới gần chục món ăn đơn giản mà hấp dẫn."Ưm...ngon quá, ba nấu giỏi ghê...!" Hoàng Yến thích thú khi thưởng thức món ăn mới của cũng đang ăn một món do con gái làm "Con gái ba nấu cũng ngon lắm!""Nhiều quá ăn không hết, hay con gọi bé Ngọc qua ăn phụ nha!" Hoàng Yến gật đầu đồng ý. Chỉ vài phút sau đã thấy cô cháu gái tới nhà. Cả ba người cố ăn hết những món ăn đã làm."Phù...no quá...đi hết nổi luôn rồi chị ơi!" Ngọc xoa xoa cái bụng căng lên vì ăn Yến cười đáp lại "Vậy tối nay ngủ ở đây với chị luôn!""Nhưng mà em chưa xin ba mẹ..."Dũng nói "Vậy để bác nói ba mẹ con cho..." Hắn nói xong rồi gọi điện nói với Mạnh cho con bé ngủ lại nhà cầm điện thoại của Dũng nói chuyện với ba vài câu rồi hai chị em cười hớn hở kéo nhau lên lầu. Để lại một người đang nổi cơn ham muốn vì hai bờ mông tròn ngoay ngoảy của hai cô bé. Dũng cố lắc đầu xua đi ý nghĩ đồi bại rồi vào phòng làm việc, cơn ham muốn vẫn còn nên ngồi một lát Dũng phải bật phim và thủ lầu, Ngọc chạy vào phòng Hoàng Yến với nét mặt vội vã "Hi hi...chị Yến ơi! Có cái này hay lắm chị có muốn xem không?""Cái gì mới được chứ?" Hoàng Yến hỏi lại."Cứ đi theo em rồi biết!" Ngọc nói và kéo tay Hoàng Yến xuống cô bé rón rén tới trước phòng làm việc của Dũng, và bên trong tất nhiên là chính hắn đang ngồi xem phim sex và thủ dâm. Khúc thịt gân guốc to lớn của hắn làm Hoàng Yến đỏ mặt định kéo Ngọc đi lên nhưng chợt nhớ lại chuyện lúc trước, dương vật đó đã từng chui vào người mình khiến cô bé lặng im không động đậy. Đứng xem tới khi Dũng xuất khí thì hai cô bé mới chạy lên lầu."Hí hí, cái đó của ba chị dài ghê..." Ngọc cười và nói với Hoàng Yến vẫn còn đang đỏ mặt."Ủa...làm như em thấy nhiều rồi hay sao mà cười hoài vậy?" Hoàng Yến hồn nhiên nói "Ba em cũng hay làm vậy, cái của ba em ngắn hơn nhưng cũng to như vậy...""Em...em mất nết quá à..." Hoàng Yến không ngờ cô em họ còn nhỏ tuổi mà đã tò mò đàn ông."Hi hi, em còn thấy ba mẹ...ấy ấy nhau nữa kìa... Cái đó to như vậy mà ba em đút hết vào bướm của mẹ em luôn!"Hoàng Yến chỉ biết lặng im mà không nói được gì, Ngọc cứ thế mà nói tiếp."Mẹ em nói chừng nào lớn mới được cho con trai làm như vậy. Giờ còn nhỏ mà làm là rách bướm với có bầu luôn á."Hoàng Yến nhớ lại bốn năm trước, nàng cũng mới 12 tuổi như Ngọc bây giờ và đã đón nhận thứ to lớn đó vào trong người, những gì có được chỉ là sự đau đớn cùng cực."Ừ...giờ mà làm là đau lắm..." Hoàng Yến lên tiếng."Hi hi, mà chị làm thử chưa?"Hoàng Yến xấu hổ lắc đầu."Ai cũng nói đau nhưng sao mẹ em cứ làm hoài nhỉ?""Đau lúc đầu thôi, hoặc là do thằng con trai làm mạnh quá..." Hoàng Yến đưa tay xoa xoa lên âm hộ của mình rồi nói vu vơ "Chừng nào mới lớn nhỉ...""Bộ...em thèm lắm hay sao mà mong dữ vậy?" Hoàng Yến đã hết xấu hổ và bị cuốn vào sự tò mò giới tính của Ngọc."Thì em muốn thử cho biết thôi...""Giờ em con nhỏ thì không nên làm...tình, nhưng làm cái kia thì được." Hoàng Yến tỏ vẻ hiểu biết vẻ mặt hớn hở hỏi "Làm tình là làm giống ba mẹ em á? Mà làm cái kia là làm gì?""Ừ, làm tình là giống ba mẹ em với trên phim hồi nãy ba chị coi đó. Còn làm cái kia là...thủ dâm ấy!""Hi hi, thủ dâm là làm giống ba chị vừa rồi á? Mình làm gì có cái đó đâu mà làm?""Mình không có cái đó nhưng có cái khác... Em...cởi quần ra đi chị chỉ cho!" Hoàng Yến cởi quần của mình ra theo lời Hoàng Yến, âm hộ lún phún lông tơ mới mọc của cô bé hiện ra. Hoàng Yến tỏ ra hiểu biết nhưng sự thật là chính bản thân nàng cũng chưa làm như vậy bao giờ. Trước đây nàng có đọc qua tâm sự thầm kín của các cô các chị nhưng nhớ tới sự đau đớn khi bị phá trinh nên không dám thử."Làm như vầy nè..."Vừa nói Hoàng Yến vừa xoa lên âm nộ non nớt của Ngọc, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt đều, thỉnh thoảng khẽ đẩy đầu ngón tay vào cái lỗ nhỏ xíu."Tưởng gì, em cũng làm vậy mà..."Ngọc nói, cô bé cũng thường xoa nắn âm hộ của mình mỗi khi tắm, cũng cảm thấy kích thích nhưng không bằng hiện tại Hoàng Yến đang làm cho, tuy là tay con gái nhưng sự sướng khoái nhiều hơn hẳn tự mình Yến hơi quê, nhưng bản thân nàng cũng chưa thử bao giờ nên không rành."Vậy...em đút ngón tay vào đây rồi à?" Hoàng Yến nói rồi đẩy ngón tay mềm mại vào âm đạo của Ngọc."Á...đau chị ơi... Chỗ đó em cũng thử nhưng đau lắm không dám đút vào nữa.""Ừ, chỗ này phải chờ em lớn hơn, mà con trai làm mới đỡ đau hơn..."Hoàng Yến nói theo suy nghĩ riêng của nàng. Nói xong chuyển lên âm vật nhỏ bé của Ngọc, bàn tay mềm mại của Hoàng Yến đã có sự trơn trượt. Xoa nắn bờ mu rồi dùng ngón tay bóp vào âm vật của cô bé, Hoàng Yến cứ lặp lại liên tục làm Ngọc chới với trong cảm giác sướng khoái đầu đời, hai chân khép lại kẹp chặt và ngả người xuống giường. Hoàng Yến vẫn không ngừng lại, bàn tay vẫn xoa và nắn âm vật của bé Ngọc..."Á... Dừng lại chị ơi..."Ngọc la lên và hất tay Hoàng Yến ra, cô bé cảm thấy một cơn mắc tiểu dâng lên trong sự sướng khoái khó tả, cả người gồng cứng nhưng không thể ngăn được cơn buồn tiểu đó."Ưm..." Ngọc bật ra tiếng rên khi tưởng rằng mình đang tè ra giường theo từng cơn co thắt nơi bụng Yến nhìn gương mặt đờ dẫn còn đang ửng đỏ của Ngọc, khác với cô bé, nàng biết Ngọc vừa lên sướng khoái đầu đời qua đi, bé Ngọc xấu hổ không dám nhìn Hoàng Yến nhưng cảm nhận được vùng đệm dưới mông mình vẫn khô ráo, cô bé gượng dậy nhìn xuống."Ủa...?"Ngọc ngạc nhiên đưa tay sờ trên đệm, không có chỗ nào ướt. Rồi theo phản xạ đưa tay sờ vào âm hộ của mình, cũng không nước tiểu mà chỉ có một chút nước trơn trơn dính dính. Đưa ngón tay bóng loáng vì dâm thủy của chính mình lên, vẻ mặt khó hiểu như muốn hỏi Hoàng Yến."Giống như ba chị lúc nãy đó, thủ dâm tới lúc sướng thì có nước nhờn đó chứ không phải nước tiểu." Hoàng Yến giải mỉm cười vì một phần của sự tò mò giới tính đã được giải tỏa. Hai cô bé trò chuyện thêm một lúc rồi tắt đèn đi ngủ. ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Thể loại ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho cô. Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng.

vợ ơi đừng đi