Bé gái N.H (10 tháng tuổi, ở TP.HCM) mới đây đã được các bác sĩ khoa Sọ mặt và tạo hình - Bệnh viện Nhi T.Ư (Hà Nội) phẫu thuật điều trị, tạo hình vùng mắt bị khiếm khuyết do hội chứng Treacher Collins hiếm gặp. Sử Thượng Đệ Nhất Hỗn Loạn. ≫ Mục lục. Previous Next Quyển - 1 - - Chương - 2: Kinh Kha. tiểu toán bàn; Phòng khách rộng rãi, xung quanh xếp một vòng sa long da, trừ không có mô hình, chẳng khác gì một văn phòng nhà đất cả, trong hoàn cảnh đó bàn chuyện làm ăn sẽ khiến Quyển 3 - Chương 129: Xin hỏi đường đi ở nơi nào. Chương trước Chương tiếp. Tôi quyết định mang theo Bánh Bao đi hưởng tuần trăng mật, cho nên cần nghĩ neen đi đâu, tôi tính hồi lâu cũng quy hoạch sơ bộ phải đi chỗ Hạng Vũ, hiện tại Hạng Vũ binh hùng tướng mạnh Khi chúng ta còn bé, những gia đình sinh đôi thấy rất hiếm. Trước đây, khi còn đi học, hễ nói lớp nào có sinh đôi là sẽ nghĩ đó là một điều rất lạ. Không giống như khi chúng ta còn trẻ, hiện nay các cặp song sinh rất phổ biến. Ở Ngày tháng thoi đưa (dường như đây là lần đầu dùng những lời này trong quyển sách - lời tác giả), ngày 1 tháng 10 quốc khánh Trung Hoa, Bánh Bao sáng sớm đã có điện thoại gọi về nhà, cô ấy vốn đang muốn tham gia uống rượu đêm, kết quả là bị cha mắng té tát: "Nào có khuê nữ như thế, còn thương lượng Sử Thượng Đệ Nhất Hỗn Loạn - (Chương 83) - Tác giả Trương Tiểu Hoa Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. h8jeYnG. Trận đấu vài ngày tiếp theo càng thêm kịch liệt và gian khổ, mỗi ngày đều có một nửa số người bị đào thải, có điều phần lớn họ đều ở lại. Tuyệt đại đa số đội ngũ và mọi người đều rõ ràng thực lực của mình, họ tới chủ yếu là vì mở rộng tầm họ cũng không thất vọng. Chẳng riêng gì họ, theo tính tàn khốc của cuộc đấu tăng lên, các đài truyền hình trong cả nước đều lũ lượt kéo đến. Tôi lấy chứng minh thư và báo giá thuê văn phòng cho vài phóng viên vùng khác dùng chung, ít nhất cũng phải gỡ gạc lại tiền thuê máy móc về chứ. Đấu đơn đã đánh tới 32 cường, chúng tôi chiếm 3 vị trí, đã xem như đội ngũ rất mạnh rồi. Đổng Bình đương nhiên thẳng đường đi tới, hai người khác bạn chắc chắn không đoán được đâu, là Hổ Tam Nương và Đoạn Cảnh Trụ. Trương Thuận và Nguyễn Tiểu Ngũ đều không đi được bao xa liền bị đối thủ dùng cách đếm số đả bại. Nếu bàn về đối địch thực sự, những người đó ai cũng không phải đối thủ của họ, nhưng đánh thi đấu không phải liều mạng, mà là có quy tắc. Để đám Trương Thuận đeo găng tay boxing đứng trong một mảnh đất nhỏ đấm đá với người đã vất vả nghiên cứu quy tắc, có chút giống như để Pavarotti thi hát Nhìn thấy con gián, tôi không sợ, không sợ đâu’ với Quách Mỹ Mỹ* vậy. Đương nhiên, chuyện chuẩn bị trước trận đấu một cách tiêu cực của Trương Thuận và Nguyễn Tiểu Ngũ cũng là một nhân tố, họ chết vẫn không hối cải, khinh thường đối thủ, kết quả liền chịu thua thiệt. Mà Hổ Tam Nương và Đoạn Cảnh Trụ đều giữ sức tham gia thi đấu, Hổ Tam Nương một lòng muốn liều sức giành thắng với Đồng Viện đoạt hết nổi trội; Đoạn Cảnh Trụ thì toàn tâm toàn ý muốn chứng minh bản thân trước mặt 107 người anh, cộng thêm chút may mắn, hai người này liền ở ở lại còn có một điểm chung, đó chính là phần lớn đều là người trong môn phái đặc sắc nổi bật, họ chí ít cũng nắm giữ cốt lõi của một môn công phu. Những cậu chàng trẻ trâu từ nhỏ chỉ biết nâng cử tạ đấm bao cát kia gần như toàn bộ lũ lượt xuống đài, điều này cũng chứng minh cho sự bác đại tinh thâm của võ thuật Trung điều trên đài toàn những tuyển thủ thi đấu như vậy cũng rất ngập tràn thú vị và khó hiểu. Tôi từng chứng kiến một vị luyện Bát Quái Du Long Chưởng vây đối thủ chạy như điên, trận đấu đánh hết 10’, có người tính cho hắn ta chạy tròn 3km. Tuy đấu thua nhưng lại được đội điền kinh của tỉnh nào đó kết nạp có cậu chàng từng giao thủ với Nguyễn Tiểu Nhị, mỗi ngày uống say lướt khướt lên đài động thủ với người ta. Nếu gã tham gia thi đấu bình thường thì âu có lẽ đã sớm bị người ta đuổi ra ngoài, nhưng cuộc đấu lần này chính là muốn tỏ rõ đặc sắc truyền thống, nên cũng đành cam chịu cho hành vi của gã. Gã kêu rú nghiêng nghiêng ngả ngả suốt dọc đường mới đi tới đấy có một vị tuyển thủ luyện Triêm Y Thập Bát Điệt”, đối thủ cứ đánh gã một cái gã liền bổ nhào vào người ta một cái, đối thủ đánh gã một đòn được một phần, gã làm đối thủ ngã một lần được hai phần, cứ như thế bách chiến bách thắng xông vào 32 buồn cười hơn chính là hai tuyển thủ luyện Thái Cực đụng nhau, nếu không phải luyện Đường Lang Quyền và luyện Hầu Quyền đánh với nhau thì động tác họ tạo ra khi đeo găng tay boxing sẽ càng vui tai vui mắt, nhìn qua khá là hài hước. Có chút giống như để McGrady* và Messi* đánh bóng bàn trên sân khúc côn cầu thể đã xác định ra 16 cường, trận tiếp theo sẽ là vòng 1/8. Đối mặt với tình trạng tất cả tuyển thủ đều hết sức mệt mỏi, ban tổ chức lâm thời quyết định tất cả được nghỉ ngơi hai ngày. Thực ra rất nhiều đoàn đội có thực lực chính là bị đấu đơn và đấu đội làm mất sức. Lực lượng trung kiên trong đội ngũ phần lớn đều không có quá nhiều, phải chạy đi chạy lại. Họ gặp phải đấu đơn đấu đội liền không thể kiêm thêm. Rất nhiều người đều lựa chọn dốc sức liều mình, kết quả đến nửa sau cuộc thi gặp đối thủ thể lực mạnh hơn thì rõ ràng không bằng Tài chúng tôi đương nhiên không tồn tại vấn đề như vậy. Tuy đấu đội thắng kể ra cũng không nhẹ nhõm, nhưng vẫn hiếm khi có người có thể gặp được tuyển thứ thứ bốn của chúng tôi, Thời Thiên đều bách chiến bách thắng. Bởi thế liền nảy sinh một vấn đề, bởi vì tôi vĩnh viễn là khiêm nhường, cho nên luôn không ai biết đến, theo chúng tôi càng đi sâu thì càng rơi vào tầm mắt của tất cả mọi người, tôi cũng liền trở thành nhân vật đầy bí ẩn. Bởi vì đội mạnh đều cất tuyển thủ có thực lực nhất làm con bài áp chót, thân phận của tôi lại là đội trưởng, mỗi lần thi đấu, tôi đều phải đi tới đằng trước chào hỏi với người đội trưởng của đối phương, sau đó tôi bèn đi xuống đằng sau ngồi xuống thờ thẫn hoặc đọc tiểu thuyết, không hề quan tâm tới tình hình trên đài có quan tâm thì xem cũng chả hiểu. Điệu bộ này lặp đi lặp lại hàng trăm ngàn lần ở trước mắt bao người, vì thế tôi liền trở thành cao thủ tuyệt đỉnh trong mắt họ. Ngoại trừ lão Hổ biết nội tình, ngay cả Đồng Viện đều lơ mơ. Tuy cô ả nói tôi đánh nhau giống lưu manh, nhưng chẳng ai quy định lưu manh không thể trở thành cao thủ chứ? Có lẽ tôi ở trong mắt cô ả đã sắp trở thành một ẩn hiệp trong trò chơi phong trần mộng của rất nhiều người bây giờ chính là muốn đánh một trận với tôi, mục tiêu của rất nhiều đoàn đội chính là muốn đánh đến tận vòng của tôi, hại tôi ra ra vào vào đều phải đi theo đám Lâm Xung, nếu không mang theo Triệu Bạch Kiểm* – gã so với dụng cụ dò xét còn dễ sử dụng chiều cùng ngày khi chúng tôi xông vào 16 cường, sau khi tan trận 300 công nhân liền dỡ lôi đài, các trận đấu về sau chỉ cần giữ lại 4 lôi đài là đủ rồi. Tôi và Từ Đắc Long tản bộ chầm chậm bên mé sân, tôi hỏi gã- Đấu xong thì đi à?Từ Đắc Long gật nói- Hơn tháng nữa tôi kết hôn, xong rồi hẵng đi được không?- Chúc mừng chú, nhưng bọn anh đã không còn thời gian rốt cuộc không nhịn được hỏi- Có thể nói cho tôi biết mấy ông phải đi làm gì không?Từ Đắc Long không trực tiếp cự tuyệt tôi, gã nói- Chuyện rất là phức tạp, hơn nữa không liên can tới người len lén dùng một chiêu Độc Tâm Thuật với gã, nhưng chỉ nhận được một tin tức không hề liên quan, xem ra cái tín niệm che giấu ở đáy lòng gã đã trở thành một phần của gã và đám chiến sĩ của gã, sẽ không hay bàn tới. Lúc này Nghê Tư Vũ xuất hiện ở cửa sân thể dục, nhỏ thấy tôi liền hỏi Hạng Vũ đang ở đâu. Đúng lúc Hạng Vũ vừa theo đám hảo hán cùng nhau ra ngoài đi khách sạn, hôm nay Trương Băng có tiết học, cho nên không đi cùng gã. Nghê Tư Vũ hưng phấn khập khiễng chạy tới, tóm cánh tay Hạng Vũ hô- Anh. – Hạng Vũ mỉm cười về phía Anh à, ngày mai em đấu chung kết rồi, anh có tới xem không?Hạng Vũ nói- Được thôi. Đây chẳng phải việc em luôn mong muốn sao?Nghê Tư Vũ cười ngọt ngào, nói thời gian địa điểm cho Hạng Vũ, lúc tạt ngang qua bên người tôi liền làm một chiếc mặt quỷ về phía tôi rồi nói- Ở ngay trong cung thể thao, rất gần thôi, anh Cường cũng tới cổ vũ cho em đấu này Nghê Tư Vũ đã mong chờ từ rất lâu, cũng là một điều sống còn trong giấc mơ nhỏ muốn thực hiện. Tôi chẳng hay con bé đã tạo dựng mục tiêu này từ lúc nào, cũng chẳng rõ đoạt quán quân tỉnh có chỗ tốt gì, có lẽ Nghê Tư Vũ chỉ muốn dùng điều này để chứng minh mình không hề kém hơn người khác phát hiện nhỏ vừa rời khỏi Hạng Vũ thì lập tức sẽ thả chậm bước chân che đi sự tàn tật của nhỏ. Chuyện nhỏ thích Hạng Vũ chẳng phải là bí mật gì cả, thiếu nữ hoài xuân mà, nhưng kỳ quái chính là cô gái khác đều mong muốn biểu hiện ra mặt xuất sắc nhất trước mặt người mình thích, Nghê Tư Vũ thì ngược lại, chỉ không tránh không né sự tàn tật của mình trước mặt Hạng Vũ. Điều này trong tâm lý học gọi là… nói các người cũng không hiểu đâu. Tôi không ngờ rằng một cuộc thi bơi cấp tỉnh lại cũng dấy lên một gợn sóng không nhỏ. Chúng tôi tới sân đấu xem, ghế xem đã chật ních những người yêu bơi lội, trong đám người kê lên không ít máy ảnh, từng đoàn tuyển thủ và huấn luyện viên vây quanh một chỗ làm công tác chuẩn bị sau cùng Trương Thuận, Nguyễn Thị huynh đệ và cả Hạng Vũ không ngờ lại chẳng có chỗ ngồi. Cũng may bất kể là Nghê Tư Vũ hay là tôi, ở nơi đây đều có một đống người quen, chúng tôi liền chen lên đằng trước, dựa lên lan can dùng để cách ly người xem với bể bơi. Chúng tôi nhìn thấy cha Nghê Tư Vũ triệu tập đám học sinh lại một chỗ làm nơi chỉ đạo và động viên trước khi thi đấu. Nghê Tư Vũ quay lưng về phía chúng tôi, vẫn là bộ bikini màu đen ấy, mông ưỡn lên. Trương Thuận hệt như không thấy ai bên cạnh, hô- Đồ bầy người quay đầu nhìn, cha Nghê Tư Vũ vừa thấy ba tên thầy vô lương của con gái mình tới, ngán ngẩm nói với nhỏ- Con đi Tư Vũ cười hềnh hệch đi về phía chúng tôi. Cô bé đầu tiên là kéo ba ông thầy của nhỏ vừa cười vừa nói, sau đó mới ngẩng đầu nhìn ngó Hạng Vũ, ngoan ngoãn chào hỏi- Anh tới rồi Vũ gật đầu- Chuẩn bị thế nào rồi? Có nắm chắc không?Nghê Tư Vũ quay đầu chỉ vào một cô gái mặc bộ bikini màu xám, mặt lo âu nói- Vốn dĩ còn được, nhưng em không ngờ Lưu Phỉ Phỉ cũng tới. Bọn anh biết nó là ai không? Nó chính là đội tuyển quốc gia, bởi vì vi phạm kỷ luật mới bị trả về đội tỉnh, cha em nói thua nó cũng không sao cả, thứ nhì năm nay cũng xem như là đứng đầu trong tỉnh Vũ nghe xong nhíu mày, chợt nói- Vũ em qua đây, anh nói với em vài Vâng ạ. – Nghê Tư Vũ vui vẻ đồng ý một tiếng, đi theo Hạng Vũ khom lưng nói bên tai nhỏ không đến ba câu, Nghê Tư Vũ vành mắt liền đỏ một cách rất đột ngột. Hạng Vũ đứng dậy, trở lại chỗ chúng tôi, Nghê Tư Vũ thì cứ đỏ mắt như thế lẳng lặng rời đi, ngay cả đầu cũng chả buồn ngoảnh lại. Tôi và ba ông thầy của nhỏ đều ù ù cạc đó Nghê Tư Vũ từ đầu tới đuôi không nói với người khác một câu nào nữa. Sau khi trận đấu bắt đầu, Lưu Phỉ Phỉ ở ngay cạnh nàng, nhỏ ngay cả liếc đều chẳng buồn liếc lấy một cái. Sau khi tiếng còi vút lên, Nghê Tư Vũ không cho người khác bất kỳ cơ hội nào, cuối cùng với ưu thế dẫn trước Lưu Phỉ Phỉ nửa thân người giành được danh hiệu quán quân bơi 50m tự do nữ. Một cuộc thi đấu nhỏ mong chờ rất lâu, thấp thỏm rất lâu không ngờ cứ thế kết thúc một cách thoạt nhìn rất qua quýt. Tôi lần thứ n vỗ vai Hạng Vũ hỏi- Anh rốt cuộc nói gì với nhỏ thế?Hạng Vũ thấy Nghê Tư Vũ thắng, cười nhạt, lúc này mới trả lời tôi- Anh hỏi nhỏ, ý nghĩ của nhỏ có xứng đáng với nỗ lực nhỏ bỏ ra không? Anh còn nói với nhỏ, thua thì đừng tới gặp anh giật mình nói- Anh nói như vậy với nhỏ thật à?Hạng Vũ gật dậm chân- Anh ngoại trừ đập nồi dìm thuyền còn biết trêu ghẹo người khác cơ à? Nhỏ dựa dẫm vào anh như vậy, anh có từng nghĩ nếu nhỏ thua thật thì làm sao đây?Hạng Vũ lạnh lùng nói- Điều này giống như đánh giặc, còn chưa đánh đã tìm cớ cho thất bại của mình, thì làm sao có thể thắng được?- Nhưng… vấn đề là đối thủ mạnh thật đó. Nguyễn Tiểu Ngũ dè dặt nói, gã vẫn rất bội phục Hạng Mọi người đều là người, kẻ thắng lợi chỉ có một, vậy thì kẻ đó vì sao không phải tôi chứ?Tôi la lên- Anh đây là tư tưởng đầu cơ chủ nghĩa quân phiệt, thế mọi người đều nghĩ như vậy thì sao đây?- Hề hề… -Hạng Vũ cười một tiếng, vẫy vẫy tay về phía chúng tôi, từ từ đi ra ngoài.*Quách Mỹ Mỹ Một "chân dài" tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc có tên nick là "Quách Mỹ Mỹ ba by" 20 tuổi, đã gây "chấn động" không nhỏ vì ngang nhiên khoe khoang trên mạng về cuộc sống giàu sang và tự xưng là Tổng Giám đốc Thương mại của Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc. Cư dân mạng Trung Quốc đồng loạt chất vấn mối quan hệ giữa Quách Mỹ Mỹ và Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc, sự chất vấn của công chúng đã nhanh chóng lan rộng và dẫn đến một cuộc khủng hoảng tín nhiệm chưa từng có đối với Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc, một đoàn thể cứu trợ xã hội lớn nhất ở Trung Quốc.* McGrady Ngôi sao bóng rổ người Mỹ.*Messi Ngôi sao bóng đá người Argentina.*Triệu Bạch Kiểm Triệu mặt trắng – Nhân vật đi theo Tần Thủy Hoàng. Tiêu cường một lần lan thang trên đường, vô tình gặp một gã thần côn, từ đấy biết được mình vốn dĩ làm một thần tiên, yêu một nữ yêu tinh nên bị đày xuống trần gian, chẳng qua sao này xem xét mới thấy đó là chuyện trước khi hắn thành tiên nên thiên đình mới quyết định bồi thường cho hắn. Trở thành nhân viên cho thiên đình, từ đây cuộc sống của hắn hoàn toàn loạn. Phán quan trong một lần say rượu đã khiến cho một số người dương thọ giảm một năm... Rồi từ đây trong nhà hắn xuất hiện Kinh Kha, Tần Thủy Hoàng, Hạng Vũ, Lưu Bang, 108 anh hùng Luơng Sơn Bạc, Quan Vũ, Lý Bạch, Lý Sư Sư... do âm phủ gửi tới nhà hắn nghỉ mát, cái này loạn rồi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Sử Thượng Đệ Nhất Hỗn Loạn! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Thiết Chưởng Vô Địch Vương Tiểu Quân Trương Tiểu Hoa Vô Địch Nhặt Chỗ Tốt Hệ Thống Lưu Khán Sơn Vương Giả Hệ Thống Tại Dị Giới Bạch Lạc Trùng Sinh Tại Đô Thị Vô Địch Thiếu Niên Đại Kiếm Hiệp Tứ Thời Phong Vũ 4 mùa mưa gió Bắt Đầu Từ Đạo Thân Vô Địch Lão Tí Nhập Thổ Khi câu chuyện chưa hoàn toàn triển khai, tôi xin tự giới thiệu một chút Tôi tên là Tiêu Cường, năm nay 27 tuổi, từ năm 15 tuổi về trước, tôi an lành sống với cái tên này, nhưng rồi khi bộ phim Đường Bá Hổ và Điểm Thu Hương cùng con gián nổi tiếng xuất hiện thì cái tên đó tạo cho tôi biệt danh “ Tiểu Cường” Phim của Châu Tinh Trì. Đừng có nghĩ tôi là một gã thất nghiệp, thật ra tôi là một tay giám đốc bây giờ giám đốc nhiều như long bò, đáng gì của một tiệm cầm gì? Bạn bảo bây giờ không có tiệm cầm đồ, thế là bạn lạc hậu rồi, ở bất kỳ thành phố nào, trong ngóc ngách bạn sẽ tìm được một vài tiệm cầm đồ. Tất nhiên là bây giờ không có vụ vác áo cũ vào rồi lĩnh mấy chuỗi tiền đồng ra nữa, trong nghề của tôi bây giờ Vessarc và Armani cũng không được hoan nghênh, chỉ có xe hơi và bất động sản là được chào đón, dĩ nlà không thể thiếu vàng bạc và đồ cổ. Tiệm của tôi có tên “ Cát Hào” nhưng khi bộ phim “ Tiệm cầm đồ số 8” ra mắt thì nó mang một cái tên mới Tiệm cầm đồ số vài chục…Thời hiện đại tiệm cầm đồ không trang trí kiểu đài cao chấn song dày nữa mà không khác gì một công ty bất động sản. Phòng khách rộng rãi, xung quanh xếp một vòng sa long da, trừ không có mô hình, chẳng khác gì một văn phòng nhà đất cả, trong hoàn cảnh đó bàn chuyện làm ăn sẽ khiến người ta bình tĩnh thoải mái, dù ai cũng biết bọn tôi kiếm tiền nhờ long tham đen tối. Nửa năm nay tôi cũng không gặp ông chủ Hác, từ khi quăng cho tôi một cái tài khoản có 200 k không xuất hiện một lần. Nửa năm nay, vụ dùng 60 nghìn cầm một chiếc Mẹc xê đéc còn 80% là mối làm ăn duy nhất của tôi, kiếm vừa đủ tiền chi trả cho phần cứng của cửa hàng, còn lương tôi 1400 NDT là do ông chủ bỏ tiền ra bù, chẳng hiểu con cáo già đó âm mưu gì, nhưng theo dân trong nghề thì lão từng làm những vụ lỗ giám đốc, đồng thời là nhân viên duy nhất của cửa hiệu, đúng ra tôi còn có một phó giám đốc họ Phan, là một vị trung niên 45 tuổi, chuyên phụ trách giám định đồ cổ. Từ lúc biết gã đến giờ tôi gặp được hai lần, lần thứ nhất là khi ông chủ giới thiệu với nhau cùng đi ăn cơm, lần thứ hai là mời gã đến giám định thứ nghe nói là ngân phiếu thời dân quốc 1911-1949, họ Phan chỉ liếc nhìn một cái là đi, chỉ nói “ Lần sau có người dùng vàng mã giả làm ngân phiếu thời dân quốc đem đến giám định thì báo công an luôn đi…”Tình huống của tôi đại khái là như thế, cửa hàng mở trên một con phố rất vắng vẻ, hàng ngày nhàn rỗi. KHông có chuyện thì thôi, xảy ra là kinh thiên động địa, má nó, tôi thành dự bị thần tiên, còn phải tiếp đãi khách hàng xuyên việt đến nữa…Ngay khi tôi vừa có chút chuẩn bị tư tưởng, Sáu Lưu đã dẫn đến cho tôi vị khách đầu tiên Kinh Kha. Như đã nói, bạn học Kinh Kha cao khoảng 1m77, khá vạm vỡ, mặc quả áo vải thô, buồn cười nhất là gã bị lác, khi một mắt gã nhìn bạn thì mắt kia dính ở thái dương. Không sao, sát thủ mà, mắt phải nhìn khắp tám là đồng chí Tiểu Kinh, trước khi ám sát Tần Vương đứng bên bờ Dịch THủy hát hiphop rất là bi tráng, được Cao Tiệm Ly gõ trống tiễn đưa vô cùng oai phong. Đáng tiếc là Tiểu Kinh học nghệ không tinh, bị Tần Vương bụp cho một trận te tua, tức quá dạng háng ra cấp Tần Vương một động tác đầy ám thị tình dục đoạn này trích từ Thiên niên hí thuyết sử” chương thứ N, hồi 2 Kinh Kha Thích Tần do Trương Tiểu Hoa chủ biênSáu Lưu đưa Kinh Kha đến rồi vẫy taxi đi mất tiêu. Kinh Kha có vẻ còn chưa tỉnh lại sau thất bại, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không chú ý‎ đến xung quanh, chỉ nhìn xuống chân rồi nói với tôi- Ngài chính là chủ nhân của tiên cảnh? Cấp ta một cái phòng, có gì nhớ ra ta sẽ gọi ăn ở không thành vấn đề, trên gác còn hai căn phòng và một cái kho, tôi và bạn gái chiếm một phòng, tôi đưa Kinh Kha lên, gã đần người ngồi bệt xuống đất lẩm bẩm “ Vì sao?...Vì sao?...” Tôi đi xuống nhà, phát hiện mồ hôi mồ kê đầy người, từ giờ trở đi tôi bắt đầu đi trên con đường thành tiên, khách hàng đầu tiên lại là “ Cổ kim đệ nhất thích khách” Kinh Kha. Tôi nhìn lên đồng hồ treo tường, bạn gái tôi, Bánh Bao sắp đi làm rất xui xẻo, đã nói từ đầu rồi mà, bạn có thấy nam nhân vật chính trong tiểu thuyết mấy khi có bạn gái? Có đi chăng nữa cũng đẹp như tiên phải không?Bánh Bao họ Hạng, tên đầy đủ là Hạng Bào Tử, ông già nàng là loại kế toán đeo kính dày như đít chai, mặc đồ xanh quân đội nuôi hy vọng con gái mình lớn lên sẽ thành nhà giáo nhân dân quang vinh, học trò khắp thiên hạ giống như bào tử thực vật vậy. Nhưng cái tên đó đem lại điều tốt duy nhất là tiểu thư Hạng Bào Tử càng lớn trông càng giống cái bánh bao, nàng làm việc tại một cửa hang bánh bao cách chỗ tôi một con phố, cửa hàng kinh doanh một loại bánh bao khá nổi tiếng trong thành phố, công tác cụ thể là đón khách ở cửa. TRước đây nàng làm bồi bàn, nhưng mỗi lần khách gọi “ bánh bao” đều khiến nàng quay đầu lại rồi không đánh vỡ bát cũng đánh vỡ đĩa, cuối cùng giám đốc đành chuyển nàng ra đón khách vậy. Xét ra về chuyện này chỉ có thể giải thích bằng việc giám đốc là một người tốt, ông ta không thể có suy nghĩ linh tinh về Bánh Bao, vì như chúng tôi biết về vị này thì khá là nhát gan, thuộc loại xem xong Ju-on không dám về nhà một mình, tuyệt đối ông này không có cái dũng khí hỏi tôi vì sao lại yêu Bánh Bao? Đó là một sự sai lầm rất mỹ lệ, một buổi chiều tôi không đụng chạm đến ai lang thang trên phố nghe quen không? nhìn thấy một người con gái có thân thể hoàn mỹ đến cực hạn đang uyển chuyển dạo bước, người con gái đó là Bánh Bao. Sau đó người con gái mang đầy tính mâu thuẫn đó gây cho tôi sự tò mò, thế rồi một đêm, sau khi cùng nàng nghiên cứu đủ loại Maria Ozawa và Sora Aoi, nàng chiếm hữu tôi một cách dã man, vào lúc sung sướng đến cực điểm, nàng ngậm một thứ trong miệng lung bung hỏi “ Em là gì của anh?” Tôi vô cùng đau khổ rên lên “ Bà xã”Đó là cả câu Bao sắp đi làm về, tôi phải nói gì với nàng đây? “ Em yêu, anh sắp thành tiên rồi, Kinh Kha đang ở trên gác nhà mình”? Nghĩ đến đây tôi vội chạy lên phòng, lấy một bộ quần áo đưa cho gã, nói rằng hễ đến tiên cảnh là phải theo quy định thay đồ.. Nhưng gã hoàn toàn không quan tâm đến tôi mà chỉ lầm bầm Vì sao?...Vì sao?...Tôi biết gã tính cách cũng chẳng tốt gì, truyền kỳ sát thủ cả đời không giết được ai, độ bực bội của gã có thể đoán chỉ đành nói lớn- Ông không thấy là của ông ngắn quá à?Kinh Kha giật mình ngẩng lên ngơ ngác- Ngắn à, nhưng mà cái đó của tôi ngắn thì liên quan gì?Tôi phát cáu, sao mà người cổ đại cũng H quá vậy? đành gào lên- Tôi nói là kiếm của ông ngắn quá!Kinh Kha như sực tỉnh, móc ra một cây dao găm màu ngọc bích, nói- À..tôi cứ tưởng ông nói là tóc tôi ngắn quá. Mặc dù Tần Cối là tiểu nhân không chối vào đâu được, nhưng chuyện này thật sự đã đánh đúng vào chỗ yếu của tôi, lão ta đem sự việc cực kỳ phức tạp này nói thành cực kỳ đơn giản, đích xác không phải ai cũng có thể làm được. Kỳ thật chỉ cần nghĩ tất cả mọi người đều hèn hạ là được, dù sao thì Tiêu Cường tôi không làm được, tôi còn nhớ rõ ông Ngô vận chuyển rượu cho chúng tôi, vì không muốn lãng phí một xe nước mình vất vả chở từ trên núi xuống mà cự tuyệt yêu cầu của tôi, mặc dù tôi trả tiền cho ông ấy, tôi cũng không tin một người như vậy lại làm chuyện như sự tình đã tới thế này, tôi buộc phải có biện pháp giải quyết. Đề nghị của Tần Cối là nghiêm hình bức cung, lại bị tôi đập cho một phát, cái loại tư tưởng thối nát đó thật sự là lần đầu tiên tôi gặp lúc rời đi, tôi chỉ vào điện thoại nói, khi nào chuông vang thì chỉ cần nhấc lên áp vào tai là nghe được, để phòng khi tôi có việc cần tìm tới lão ta. Nhưng thật không ngờ lão già nọ mắt đảo loạn xạ, còn hỏi “Có phải tôi cũng có thể thông qua nó tìm được cậu phải không?”Tôi thầm tặc lưỡi, chẳng trách lão khốn này có thể giết người vô hình, đầu óc xoay chuyển quá nhanh, lão là vị khách hàng thông minh nhất mà tôi từng gặp, đáng tiếc đây chẳng phải chuyện tốt. Tôi quát lên “Mày tìm ông cái trym à, ngoan ngoãn ngồi đây.”Tần Cối ra vẻ ủy khuất “Tôi đương nhiên lúc vô sự thì không tìm cậu, nhưng lúc nhà cháy thì sao...”Tôi rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, quay lại đạp mông lão hai phát, Tần Cối lấy tay che mông, mồm vẫn xoen xoét “Thật mà, thật mà, không phải uy hiếp cậu, tôi thấy cái phòng này chỗ nào cũng sáng, sáng tới mức tôi phát hoảng, nhỡ thật thế thì sao?”Tôi hết cách, đành dạy lão sử dụng đèn, còn viết lại số điện thoại của tôi cho lão. Tần Cối gọi thử một lần, rồi lại nhìn quanh, chỉ vào TV “Làm sao diễn kịch trong cái kia được?” Lão thấy mặt tôi đen kịt lại, vội xua tay “Cậu đi đi, cậu đi đi, tôi tự mình đoán vậy - có gì liên lạc điện thoại.” Một câu khiến tôi vui hơn khỏi cửa, tôi dở khóc dở cười, rồi tổng kết ra một chuyện Hai vị hoàng đế, hai vị anh hùng chen chúc với tôi trong căn nhà nhỏ. Hảo hán Lương Sơn hào khí can vân cùng Nhạc gia quân trung dũng can trường chỉ có thể ở trong ký túc xá, mà tên đại gian thần tiếng xấu muôn đời lại độc bá một ngôi biệt thự, xem ra là lịch sử đang trêu đùa chúng tôi, sự thật đúng là như mắt cần nhanh chóng xử lý nguy cơ quán bar, hiện tại không còn cách nào khác, đành tìm người theo dõi ông Ngô xem rốt cục có chuyện gì, cho nên việc chọn ai tôi còn chưa nghĩ ra. Việc này nếu là ngẫu nhiên, không cần tìm các hảo hán hỗ trợ. Nếu có quan hệ với bát đại thiên vương thì tạm thời không thể để họ biết, nếu không, ây dà, bọn thổ phỉ dễ dàng làm ra chuyện mất kiểm này xem ra chỉ có tôi đích thân ra tay, chợt tôi nhận được điện thoại của Đồng Viện. Võ lâm đại hội vừa chấm dứt, đội Tân Nguyệt cũng phải rời đi, thời gian dự kiến là ngày mai, thực tế mấy ngày qua tôi liên tục nhận được điện thoại chia tay, trường nổi tiếng mà. Tôi cùng các hảo hán cũng làm quen không ít bạn bè, Đoàn Thiên Lang nếu như không phải nghỉ ngơi thêm hai ngày thì cũng đã đi nói chuyện phiếm với Đồng Viện vài câu, dặn dò cô ấy trên đường cẩn thận, lúc sắp kết thúc tôi chợt nghĩ ra “Em à, trường bảo vệ các em có học qua theo dõi không?”Đồng Viện “Anh không có não à. Anh nghĩ bảo tiêu bọn em chỉ biết đỡ đạn thôi à?”Tôi nói “Vậy em có thể giúp anh theo dõi một người được không?”Đồng Viện khẳng định “Chị Bánh Bao của em không thể làm chuyện gì đâu.”“...Không phải loại chuyện này.”“Chuyện trái pháp luật bọn em cũng không làm đâu.”Tôi đành phải nói chuyện này với cô bé, cuối cùng nói “Em coi như là nhận hợp đồng đi, thu phí bao nhiêu theo quy củ của bọn em.”Đồng Viện đáp ứng “Được, giao cho em.”Vốn còn tưởng nói cho cô bé chút tin tức khác, cô bé lại gạt đi “Được rồi, được rồi, ngay cả ông già đi xe ba bánh cũng không theo dõi được thì còn làm bảo tiêu sao nổi?”Buổi tối, Lý Sư Sư về nhà liền kéo tôi qua một chỗ nói nhỏ “Anh, em nói chuyện này với anh.”“Chuyện gì thế?”“Em mới gặp lưu manh.”“Sao, thế nào?”“Anh đừng có vội, chậm rãi nghe em nói nè. Hôm nay lúc em về đi qua một ngõ nhỏ bị bốn năm tên du côn chặn lại, bọn nó lúc đầu đòi tiền, em liền ném ví cho bọn nó, sau bọn nó còn muốn... ăn hiếp em.” Lý Sư Sư mặt đỏ gãi cằm nhìn cô bé từ trên xuống dưới, không thấy quần áo bị xé, cười tủm tỉm “Sau thì sao?”“Sau em tát cho bọn nó một cái.”Tôi nói “Đánh hay lắm.”“Vâng, anh ấy cũng nói với em như thế.”Tôi không hiểu “Ai?”Lý Sư Sư dừng lời một lúc mới nói tiếp “Lúc mấy thằng lưu manh muốn lao tới, nơi đầu ngõ có một anh to con đầu trọc, đại khái cao 1m9 đó, anh ấy vừa đi vừa nói “Hay.”Tôi mà xen vào “Có phải mấy thằng lưu manh nói 'mày không cần xen vào việc của người khác'?”Lý Sư Sư liếc tôi “Anh ấy chẳng quản bọn kia, vừa đi vừa ném bọn nó vào tường bên kia, vừa ném lại vừa mắng 'Ta ghét gặp phải chuyện này. Đây gọi là mắt không thất, tâm không phiền, a di đà phật’.” Tôi ngạc nhiên “Hòa thượng hả?”“Không giống, chỉ có tóc rất ngắn thôi.”Tôi cười hì hì “Anh hùng cứu mỹ nhân, vậy em có hỏi số điện thoại của anh ta không...” Tôi nói tới đây mới chợt nghĩ ra, tôi nắm chặt vai Lý Sư Sư hỏi lớn “Em nói anh ta một chọi mấy, đối phó thế nào?”Lý Sư Sư đẩy tay tôi ra, bất mãn “Chẳng phải em đã nói là bốn năm tên sao, anh ấy đều ném bọn kia ra ngoài ngõ.”Tôi âm thầm kinh ngạc, giỏi, người này sức mạnh chắc chỉ kém Hạng Vũ đôi chút, tôi vội hỏi tiếp “Anh ta có nói gì với em không?”Lý Sư Sư nói; “Kỳ quái cũng ở chỗ này đây, anh ấy cứu em xong, cũng chẳng thèm liếc em, vừa đi vừa nói 'Cô gái, sau này cẩn thận một chút, tôi sẽ không lại đi theo cô đâu.' Khi anh ấy sắp tới đầu ngõ, quay lại nói với em 'Tôi cứu cô vì cô có can đảm tát một cái' Sau đó anh ấy đi mất.”Tôi run sợ, căn cứ bề ngoài cùng thân thủ phán đoán, người này hẳn là Bảo Quang Như Lai Đặng Nguyên Giác mà mấy người Ngô Dụng nói. Đại khái anh ta biết Lý Sư Sư cùng Lương Sơn có chút quen biết nên bám theo, nhưng không có quan hệ đối địch, hòa thượng trực tính không thể chịu nổi việc đứng nhìn một cô gái bị làm nhục, cho nên không tiếc hiển lộ thân phận cứu Lý Sư Sư, vẫn có thể xem ra là một người đàn ông chân hỏi Lý Sư Sư “Em cứ thế để anh ấy đi hả?”Lý Sư Sư nói “Em cũng biết là chuyện này không bình thường, nên đặc biệt lưu tâm tới anh ấy, anh ấy mặc một cái áo khoác, lúc đánh nhau thì nút thắt bị bung ra, em thấy trên lưng áo có dòng chữ nhỏ.”Tôi khẩn trương “Em thấy rõ không?”“Xưởng máy Thần Quang.”Tôi nắm lấy vai cô ấy, vui mừng “Em giỏi lắm.”Bánh Bao đi tới hỏi “Giỏi cái gì?”Tôi cùng Lý Sư Sư vội tách ra, Bánh Bao rời đi rồi tôi mới hỏi cô bé “Mai em có rảnh không?”Lý Sư Sư “Sau bốn giờ chiều cơ.”“Tốt, lúc đó anh sẽ gọi em, chúng mình đi tới đó.” Tôi bấy giờ mới phát hiện ra con bé còn vội hơn cả tôi, vốn nghĩ nói chuyện Tần Cối với cô bé, nhưng nghĩ lại hay là thôi, hai người này tuy không có ân oán trực tiếp, nhưng Lý Sư Sư tuyệt đối không thích lão ta, mặc kệ là vô tình hay hữu ý tiết lộ chuyện này cho Nhạc gia quân thì phiền toái cơm chiều, tôi lại tập hợp tổ năm người trao đổi một chút, hỏi bọn họ gần đây có gì bất thường không, Lưu Bang đang vội vàng lấy lòng góa phụ đen, thường xuyên ra khỏi cửa, bất quá thằng nhãi đó giờ càng cẩn thận, đi xe đều đổi một loạt xe, sau này hắn luyện ra một kỹ năng là đang lúc xe taxi lao phăng phăng thì hắn kêu lập tức dừng lại làm lái xe chửi má Vũ vẫn tự đại như trước, hỏi anh ấy, anh ấy lại trợn mắt “Ai có thể làm gì anh?” Tôi cũng lười để ý tới anh nên trong nhà, Tần Thủy Hoàng hiện tại luôn đi theo Kinh khờ - người ngày xưa muốn ám sát anh ấy - một tấc không rời, Kinh khờ lại như bóng với hình cùng Triệu mặt trắng, ba người này ở chung một chỗ thì hệ số an toàn tương đương Bánh Bao, tôi cũng chẳng quá lo lắng, tôi có thể cảm giác được đối thủ của bọn tôi còn có lý trí, nếu kẻ địch thật muốn đối phó cả người thường, xử lý ngay cả tôi cũng chẳng khó khăn đêm không có chuyện gì, ngày hôm sau tôi vừa tỉnh ngủ thì Đồng Viện đã gọi điện tới, cô bé trước tiên đọc cho tôi một địa chỉ, sau đó cười dài nói “Anh mau tới đây, có chuyện hay để xem.”Tôi biết khẳng định có quan hệ tới chuyện rượu biến vị, vội lái xe tới chỗ cô bé nói, rất xa tôi đã thấy Đồng Viện mặc đồ thể thao, đang ăn kem, dựa lưng vào một cái cây nhìn qua phía đối diện. Tôi đi tới trước mặt cô bé, cô ấy không nói gì chỉ hất cằm chỉ qua bên kia. Tôi vừa thấy thiếu chút nữa tức ộc máu. Ở bãi đất trống sau một cửa hàng có ba cái thùng nước, ông Ngô cúi đầu đứng một bên, ba thằng nhóc con đang đổ rượu của tôi đi, còn một thằng cầm đầu quay lưng về phía bọn nó, đang ngồi ở bồn hoa bên cạnh nhàn nhã hút Viện ăn kem, cười tủm tỉm “Em chỉ đáp ứng giúp anh bám theo thôi, đánh nhau thì phải tính tiền riêng.”Tôi lôi từ trong xe ra một cái túi, bật phát qua rào, khinh miệt “Em cũng quá coi thường anh rồi, em cho rằng đối phó với bọn đó anh cần phải đích thân ra tay sao?”Đông Viện nghe xong tôi nói, tò mò đi sát theo sau tôi, tôi âm trầm đi qua đường, chậm rãi tiến tới gần 3 thằng nhóc, chờ lúc bọn nó thấy tôi, tôi lập tức thay đổi vẻ mặt, nhiệt tình chào hỏi “Mấy anh, đang làm gì vậy.”

su thuong de nhat hon loan